Chuyện bán hàng của Cỏ

Trước khi là người bán hàng thì mình đã là người mua hàng mấy chục năm rồi. Nên mình biết có hàng trăm kiểu người bán hàng khác nhau, người chỉ chăm chăm thu tiền, người mong bán nhanh cho xong, người mặc kệ mua thì mua không mua thì thôi, người rảnh rỗi hỏi này hỏi nọ, có người không muốn bán cho khách vì tiếc hàng tốt vào tay người xấu, có người bán hàng chỉ để ngồi ngắm phố, mong có thêm vài người bạn ghé qua..

Thế nhưng ko nhiều bằng các kiểu người mua, mua cho mình, mua đem tặng, mua vì cần, mua vì thích, mua vì bị ép, mua vì rảnh quá, mua vì bận quá, mua vì yêu người bán này, hoặc mua vì ghét người bán khác, mua vì hy vọng, mua vì thất vọng…

Giống như trên đời này bạn có thể gặp biết bao nhiêu loại người, bao nhiêu thân phận, bao nhiêu cái cây, bao nhiêu hòn sỏi, bao nhiêu giọt nước..
Thì sao lại bắt mọi thứ giống nhau cho được.

Từ khi bán hàng, mình bớt cáu gắt và trách cứ đi nhiều. Vì nếu chỗ nào đó giao hàng cho mình rất chậm, mình tặc lưỡi nghĩ chắc shipper hỏng xe, chỗ nào đó trả lời khách nhát gừng, mình lo biết đâu con bạn đó đang ốm…

Nhưng mình cũng đòi hỏi nhiều hơn, em phục vụ sao không tươi cười lên, bát mẻ rồi bỏ đi đừng mang mời khách, còn thừa 1 nghìn sao em không nói gì? – Vì những cái đó góp phần giúp các em lớn khôn hơn, khách hàng có quyền đòi hỏi sự chuyên nghiệp – và Khách hàng KHÔNG có nghĩa vụ phải Thông cảm nếu các em đang đói bụng hay đau dạ dày, đang buồn vì bị điểm kém, hay mới bị bồ đá. Các em có Nghĩa vụ làm tốt vai trò của mình.

Đôi khi thấy các bạn bán hàng online nói “nhân quả” với khách bỏ bom, chửi um một bà khó tính, đốt vía một anh mặc cả, hay nguyền rủa một vụ quịt tiền, mình chỉ muốn bảo bạn rằng ngay khi bắt đầu là một người bán hàng, bạn cần biết mình sẽ gặp tất cả các thể loại khách hàng như thế. Và nếu điều đó là tất yếu, thì cải thiện từ phía mình thôi, nhận đơn sao cho chặt chẽ, làm giá sao cho phù hợp, chốt thông tin sao cho chính xác, giao tiếp sao cho hiệu quả. Mọi tổn thất đều có thể học được điều gì đó, đừng để mình bị thiệt, khi vấp váp mình phải học được thêm, và mình ko lấy đó để bụng nỗi bực dọc buồn phiền, thì coi như mình có lãi rồi ha.

Mình có gặp khách hàng tệ không?

Có, nhiều chứ. Càng bán được nhiều hàng thì càng gặp nhiều người tệ. Đặt hàng cho vui nè, shiper mang đến nơi bảo sáng trót tiêu hết tiền rồi giờ ko lấy nữa – Vâng, vậy lần sau chị nhớ dành tiền mua đồ cho em nha chị. Mua cả thùng đồ nè, ship bưu điện hẳn hoi, rồi bưu tá gọi năm lần bảy lượt từ chối nhận hàng – Thì lẳng lặng trả tiền vận chuyển 2 lần rồi lưu số vào black list thôi, đâu cần phải share FB lên cho 160.000 người nhìn thấy “Đừng ai bán hàng cho bả” – xấu cả tường nhà mình. Rồi chê đắt nè, chị mới mua đồ của em đây, hnay thấy chỗ này bán giá bằng nửa, em đến lấy lại trả chị tiền – Dạ chất lượng khác nhau đó chị, của em nguyên chất hoàn toàn – Không biết, thấy cũng như nhau mà, em không trả tiền hả – Dạ có, chị đợi chút em đến gửi lại ạ, xin lỗi chị đã không hài lòng.

Chưa hết, đối thủ thì sao?

Mình chả coi ai là đối thủ đâu, vì mình làm tình cảm, chân thành, ai yêu thì đến ai chán thì đi, đâu giành giật gì mà phải cạnh tranh. Nhưng muốn vậy không dễ nha. Thi thoảng duyệt web qua qua thấy người ta copy ảnh của mình, cả câu chữ của mình viết 3 đêm chụp 3 ngày post cái vèo bán hàng ầm ầm. Rồi dăm bữa lại thấy có sản phẩm mà mình nghiên cứu 6 tháng mới ra thì vừa công bố 3 tuần đã có hàng “cùng công dụng”. Có nơi hô bạn bè vào đánh page mình 1* cho tụt hạng. Rồi có chỗ ế hàng ngồi canh có khách nào hở ra số điện thoại trong comment của mình là gọi ngay sau 2s bảo: Chị tìm mua cái nớ hả, em bán rẻ hơn nè!!!

Có sao không?

Cũng sao sao đấy. Tức. Giận. Buồn. Mệt mỏi. Nhưng mà có xíu xíu. Giờ ngồi nghĩ lại thì kể ra đây cho hết, cho đủ hỉ nộ ái ố mà thôi. Vì mỗi người đều có quyền tự chủ thích gì làm nấy. Họ tự chọn trở thành người kém văn minh thì họ cũng không tiến bộ được, và mình chọn không tức giận với họ. Đối thủ cũng thế, họ chọn kiểu cạnh tranh không lành mạnh thì họ cứ suốt ngày bận tâm đi đánh lén chỉ lo bị phát hiện, lo rình rập bắt chước còn đâu tâm trí mà sáng tạo. Mình chọn Không tố cáo Không trả thù vì sức mình không nhiều, mình để dành chỉ tập trung làm tốt việc của mình, chăm lo yêu thương sản phẩm và khách hàng của mình cái đã.

Nói đi thì nói lại, mình có gặp người tốt không? Vô khối. Khách mua một rồi mua hai này. Mua 1 cái dùng tốt liền mua 10 cái đem tặng này. Mua xong tỉ mẩn gõ nửa trang a4 nhận xét phản hồi góp ý này. Có chị hỏi “có gì mới không mua luôn thể. Có em ko mua hàng nhưng mình post gì cũng share vì “thấy hay”, có cô lâu lâu gửi hình khoe “tóc cô đẹp chưa nè”, Có bạn nhắn tin động viên “làm mãi nha”.

Còn nữa, khách hàng mà shiper gọi điện phát nghe luôn, nhận hàng trả tiền đủ – chả phải đều là khách hàng tốt đó sao.

Tính ra người tốt nhiều gấp nhiều nhiều lần người chưa tốt.
Chỉ tại ta hay nhìn thấy cái vết ố mà không thấy cả cái áo trắng mà thôi.

Mình chọn làm những sản phẩm tốt dẫn đầu khiến người ta phải nhái theo. Mình chọn tử tế với khách hàng khiến người ta ngại mà không làm khó cho người bán hàng khác nữa. Mình chọn không để bụng thì mình sống vui hơn.

Nếu các bạn bảo mình đang AQ thì quả cũng có. Nên giờ mình đang mất ngủ vì ngồi trong bóng tối tap tap bấm ngần này chữ trên điện thoại kẻo ngày mai mình lại quên tiệt hết, mình lại bắt đầu một ngày mới hào hứng với từng hạt màu, từng giọt nước, từng cái nhãn, với những tin nhắn liên tiếp nổi nổi notification, với những case tư vấn khó mà các bạn saler phải “cầu cứu dược sĩ Cỏ”.

Thế thôi, mình là một người bán hàng giản dị, bán mỗi sự chân thành!

Có sao không? 1

 

 

 

 

Bình luận về bài viết

  1. Thiên Ngọc đã bình luận:

    bài viết dễ thương chân thật hay lắm!

    • Chuyên viên tư vấn đã bình luận:

      Chào bạn Thiên Ngọc, Cỏ cảm ơn bạn nhiều ạ. Để được tư vấn cũng như chia sẻ về các phương pháp làm đẹp từ nguyên liệu tự nhiên bạn liên hệ Hotline 0968622511 để được các dược sỹ tư vấn nhé!

Thắc mắc của bạn

Menu